Thứ 7 20/01/2018 
Tìm lại Huế thương

Văn hoá - Văn nghệ >> Tản văn

Tìm lại Huế thương
Cập nhật lúc 09:40 11/12/2017

Tháng 12, Huế mưa. Chẳng cứ gì tháng nào, mùa nào, miền Trung mưa mà Huế không “tham gia” mới là lạ! Đã xa những cơn mưa này gần ba mươi năm, sao hôm nay gặp lại vẫn thấy... rất quen. Thảo nào Nguyễn Bính từng rên: “Trời mưa ở Huế sao buồn thế / Cứ kéo dài ra đến mấy ngày”. Cả nhà thơ quê hương, Tố Hữu, ở cái tuổi ngũ thập “biết mệnh trời”, cũng thảng thốt: “Nỗi niềm chi rứa Huế ơi / Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên”...

Mưa, tôi về tìm lại Huế... thương, một góc Huế trong ký ức, những người con gái xứ Huế mộng mơ trong những ngày cả Huế, cả miền Trung, cả đất nước lao đao trong thập niên hậu chiến. Phương Tây cấm vận, các nước anh em hôm qua còn hữu hảo sẻ chia, hôm nay cũng “kiến giả nhất phận” ngoảnh mặt làm ngơ. Ở các cửa hàng lương thực, hàng người nhẫn nại chờ đến lượt, lủi thủi chở về zăm cân gạo, mươi cân sắn. Những gia đình cất giữ được ít của thì ngậm ngùi bán dần đi, cầm cự. Cán bộ Nhà nước ăn cả bo bo là thức ăn ở phương tây dành cho ngựa. Tôi sống với người em trai là cựu chiến binh về từ mặt trận K. Tằn tiện lắm chúng tôi cũng đưa đẩy được tới ngày thứ mười lăm mười sáu của khoản lương và suất gạo tháng. Em tôi bỏ đi đâu đó hết tuần....

Mưa. Thằng làm báo như tôi thấy mưa là sợ gấp đôi. Sợ tòa soạn cử đi đâu đó, lại sợ phải nằm xó không có tiền dắt lưng để đi được đến đâu cả. Và nỗi lo, nàng đến! Nàng đến thật. Nàng là ai? Một thiếu nữ Huế điển hình của thập niên “bảy mươi” thế kỷ trước: Quần loe áo chẽn, mềm mại như một vũ công, ỏn ẻn và thanh cao, và, không biết sử dụng đến cả một cái xe hai bánh. Tuổi thơ của nàng trong nhung lụa. Tuổi thiếu niên ở học đường, xe hơi và người đưa đón. Lúc này nàng đang đối diện với thực tiễn nghiệt ngã đến tuyệt vọng. Tôi đến chỗ nàng một lần và... không dám có lần thứ hai. Biệt thự nàng đang ở và khu vườn rộng mênh mông nhưng không còn là của nàng. Những đồ có thể hoán đổi thành tiền thành gạo đều đã đội nón ra đi. Thân phụ của nàng đang “sám hối” ở đâu đó và chắc còn lưu lại nơi ấy dài dài. Tôi từ Hà Nội về, nghe ra thì cũng có vẻ hoành tráng: “Tankist chính hiệu”, cử nhân Văn khoa, nhà báo ăn lương... Nàng nhầm hay không hề nhầm. Lỗi là ở tôi, đói rạc mà... sĩ, khiến nàng ảo tưởng...

Mưa, nàng đến, đi bộ, không bước nhanh. Trong căn phòng tám mét vuông, tôi ngoảnh mặt nhìn ra cửa sổ để nàng thay quần áo. Nàng lấy ra hai quả chuối tiêu đã chín, nói: - “Em có chuối, ăn (anh) có bộôc mỳ, anh em mừn(mình) làm bắn(bánh) chiêng (rán)...”. Tôi có bột mỳ đã... chớm mốc. Hai chúng tôi hăng hái nhào trộn. Nàng vụng tới mức khiến người ta có thể tưởng tượng ra hoàn cảnh xuất thân. Tôi bẻ dát giường nhóm lên một bếp lửa, đặt cái soong nhôm lên mới nhớ rằng mình không hề có giọt mỡ nào. Chúng tôi đành áp từng cái “bánh” vào đáy soong cho sém lại, cùng ăn, cùng gượng cười buồn...

Bên ngoài cửa sổ trời vẫn mưa. Nàng mệt, hoặc làm như có vẻ mệt, thiu thiu trên giường. Thằng lính, thằng đàn ông trong tôi bắt đầu thức dậy, gầm thét. Nàng nhắm mắt chờ đợi. Tôi đi lại trong căn phòng nhỏ như một con báo đốm. Làm sao tôi có thể cưu mang nàng đây, khi mà cái thân tôi còn như “chiếc bách giữa dòng” với bao thiếu hụt cơm áo...?...

*

Một tuần sau, tôi phóng xe (đạp) đến bệnh viện Trung ương, lao vào phòng cấp cứu với biết bao ân hận. Tôi không lừa dối, nhưng đã hèn nhát không chấp nhận mà cũng không tìm ra phương pháp nào để an ủi nàng. Qua lớp cửa kính mờ ảo, các bác sĩ đang tiến hành súc ruột. Nàng sẽ sống và sẽ còn đối mặt với những thử thách dài dài, không biết tới bao giờ...                              

*

Mưa, như... mưa Huế. Tôi đội mưa đi ra cầu Tràng Tiền, cây cầu có tuổi thọ đã hơn 110 năm, xấp xỉ tuổi tôi và nàng cộng lại. Huế cuối thập niên thứ hai thiên niên kỷ thứ ba, Huế của 710 năm Huyền Trân công chúa “Nước non ngàn dặm ra đi” đã hoành tráng, sang trọng lên nhiều. Về, tìm lại Huế thương, nhưng, “Huế thương” ở đâu thì chính tôi cũng ngơ ngác. Có một người phụ nữ đứng tuổi đẩy chiếc xe bánh mỳ nóng hổi đi qua. Không cần lắm nhưng tôi vẫn mua, biết đâu có thể gặp nét gì quen quen ở chị. Khốn thay, mới cầm ổ bánh trên tay, bên tai tôi đã vang lên rành rọt câu nói đúng giọng Huế thương: “Em có chuối, ăn có bộôc mỳ, ăn em mừn làm bắn chiêng...”. Trời ơi! Chiếc xe mỳ đã đi khuất mà tay tôi vẫn cầm nguyên chiếc bánh ướt đẫm...


CTV Nguyễn Thế Tường



VIDEO CLIP

Previous
  • Đường bay mới Đồng Hới - Chiang Mai

  • Trên biển quê hương

  • Vị tướng của nhân dân

  • Vũng Chùa - Đảo Yến

  • Quảng Bình quê ta ơi

  • Phong Nha huyền ảo

  • Quảng Bình trong câu hát

  • Đồng Hới

  • Đền công chúa Liễu Hạnh

  • Động Tiên Sơn

  • Động Thiên Đường

  • Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh

  • Hang Sơn Đoòng

  • Nhà lưu niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp

  • Hang Én

  • Quảng Bình điểm đến hấp dẫn nhất Châu Á

  • Phim bom tấn Kong: Skull Island và cơ hội cho du lịch Quảng Bình

Next

GIỚI THIỆU PHIM

Previous
  • Ngoại tình

  • Ngọn cỏ gió đùa

  • Tiên cá song sinh

  • Khát vọng đen tối

  • Áo cưới thiên đường

  • Sóng gió cuộc đời

  • Chhan Chhan xinh đẹp

Next


Ngoại tệ
MuaCKBán
AUD 18048.51 18157.4518319.42
CAD 18033.49 18197.2718433.18
CHF 23464.93 23630.3423936.69
DKK 0 3688.513804.2
EUR 27708.59 27791.9728045.24
GBP 31280.89 31501.431782.4
HKD 2863.19 2883.372926.6
INR 0 355.56369.52
JPY 199.21 201.22206.25
KRW 19.65 20.6821.98
KWD 0 75440.278401.74
MYR 0 5732.885807.2
NOK 0 2854.222943.74
RUB 0 400.32446.08
SAR 0 6040.936278.08
SEK 0 2800.252870.8
SGD 17012.25 17132.1817319.61
THB 698.3 698.3727.45
USD 22675 2267522745
Giá vàng
LoạiMuaBán
Vàng SJC 36.690 36.880
qc